Character Event

Một cuộc đời kỳ lạ!

12-11-2018 - 08:26 - 200 lượt xem

Hôm qua tôi viết câu chuyện về buổi gặp gỡ trong bệnh viện của 4 vị tướng với một trung tá. Nhiều người hỏi tôi, Trung tá đó là ai?

… 7 năm trước, tôi gặp ông trong buổi họp mặt truyền thống Trung đoàn 174 Cao Bắc Lạng tại Hà Nội. Tôi thấy rất nhiều cựu chiến binh đại tá và cả cấp tướng chủ động len qua các hàng ghế để tiến đến chào, bắt tay hỏi han một trung tá già… Hết buổi tôi mới biết, ông già đó là một huyền thoại.

Ông là con quan tham tri Đặng Văn Hướng của triều đình nhà Nguyễn, Tổng đốc Nghệ an trong Chính phủ Trần Trọng Kim và Bộ trưởng Không bộ trong Chính phủ Hồ Chí Minh. Ông là sinh viên ngành Y tại Đại học Đông Dương danh giá, một tay chơi tenis, đua xe đạp có tiếng từ những năm 1940… Đẹp trai, tài hoa và con nhà quyền thế nhưng ông quyết định bỏ lại tất cả để đi theo cách mạng.

25 tuổi - CMT8, ông cùng với Cao Pha (sau này là Thiếu tướng) nhận nhiệm vụ treo cờ cách mạng trên Kỳ đài Ngọ Môn Huế trước 120 họng súng của triều đình nhà Nguyễn.

27 tuổi - Ông là một trong 2 trung đoàn trưởng bộ binh chủ lực đầu tiên của quân đội nhân dân Việt Nam – Trung đoàn 174 Cao Bắc Lạng (1947) cùng với Lê Trọng Tấn, Trung đoàn trưởng 209 Sông Lô - người sau này lên Đại tướng. Ông là người chỉ huy lừng lẫy tham gia các trận đánh Bông Lau – Lũng Phầy (1949), trận Đông Khê - Biên giới 1950, trận Bình Liêu, trận Mộc Châu 1953... Trung đoàn trưởng đi qua trăm trận đánh, bắt sống nhiều chỉ huy Pháp, mang trên mình 5 vết thương và oai hùng đến nỗi thực dân Pháp gọi ông là Hùm xám đường số 4…

33 tuổi ông chỉ huy Trung đoàn công đồn Châu Mộc, mở đường vào Tây Bắc… Và đời binh nghiệp của ông khép lại.

Năm đó cải cách, vì chủ nghĩa lý lịch nên ông bị đưa ra khỏi quân đội trong nỗi đau và sự bất lực của một người chỉ huy quân sự tài ba đang khao khát cống hiến cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Trận Điện Biên Phủ, Trung đoàn 174 đánh Đồi A1, Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Hữu An lên thay ông, sau này là Thượng tướng.

Ông từng làm giảng viên khóa 1 Trường Võ Bị Trần Quốc Tuấn, rồi là Cục phó Cục Xây dựng cơ bản, Cục trưởng Cục Thủy sản gần 20 năm…

Cả cuộc đời Đặng Văn Việt không khen thưởng, không đề bạt, không bổng lộc. Từ khi được phong quân hàm đến lúc nghỉ hưu chỉ đeo quân hàm trung tá. Người chậm tiến nhất trong quân đội cũng như trong cơ quan nhà nước. 
Nhiều năm cuối đời, ông ở trong 1 căn phòng tập thể chưa đầy 15m2 được ngăn thành 2 nửa cho vợ chồng người con trai.

Năm 2012, Bộ Nội vụ chính thức có 1 văn bản “sửa sai” gửi Tỉnh ủy Nghệ An, huyện Diễn Châu về việc công nhận cha ông – cụ Đặng Văn Hướng là nhân sĩ được Chủ tịch Hồ Chí Minh mời tham gia cách mạng. Hôm tôi đến thăm, ông đưa tờ giấy A4 phô tô nhàu nát ra cho xem rồi rơi nước mắt mà nói, gia đình tôi chờ đợi tờ giấy này tròn 60 năm cậu ạ…

Ông hay thích tự gọi mình là tướng không sắc phong, là anh hùng không tuyên dương, là hùm xám không nanh vuốt. Là người lính già Đặng Văn Việt.

Ông ấy có một cuộc đời thật đẹp. Đẹp đến kỳ lạ!
Link câu chuyện viết trong bệnh viện đang gây sốt 

 

 

HoàngTrườngGiang

 

Send comment
x